1. Đẹp nhất vẫn tuổi học trò
Những tuổi xuân của chúng ta
Còn đó, nhưng không bao giờ trở lại…
Chúc các anh chị sẽ thi tốt nghiệp thật tốt và sẵn sàng hành trang bước vào đời.

2. Tuổi học trò là gì. Là khi nhắc lại vẫn còn đọng lại cái cảm giác tiếc nuối. Mỗi lần xem phim lại nhớ về mình của quá khứ. Kỷ niệm lại ùa về. Chào bạn chàng trai năm 17 tuổi, những kỷ niệm vui và đáng nhớ nhất. Mỗi lần xem những bộ phim học đường lại nhớ đến bạn. Chàng trai đẹp nhất tuổi thanh xuân của mình.

3. Ở khoảng khắc ấy. Bạn mới thấu hiểu cảm giác này. Xa rồi thời áo trắng. Nước mắt thay buổi chia tay.

4. Những phút giây cuối được ở bên bạn bè thầy cô và mái trường thân yêu. Tiếng trống trường vang lên kết thúc đời học sinh nghe thật buồn. Sẽ nhớ nơi này lắm, biết bao kỉ niệm.

5. Nhiều lúc tổn thương, tôi tự hỏi, liệu cậu có giống như một cơn mưa mùa hè, bất chợt rẽ vào cuộc đời tôi, làm tôi vui thích cuống cuồng, rồi lại vội vã qua đi, liệu chờ đợi cậu có giống như chờ đợi 1 cơn mưa giữa mùa hè không??? Sự chờ đợi mòn mỏi đến tuyệt vọng.. Nhưng, tôi vẫn có một chút niềm tin nơi cậu. Cậu đã từng là động lực cho tôi. Yêu cậu.

6. Tôi rất nhớ chúng ta của năm đó, hối hả chạy tới lớp khi nghe tiếng chuông báo, ngủ gà ngủ gật vì bài giảng nhàm chán, hò hét ầm ĩ khi được nghỉ đột xuất, hay phải thức ôn thi đến sáng chỉ bởi vì lúc trước không học bài. Những năm mà tôi và bạn đều không có gì, chỉ có thời gian vừa dài vừa rộng…

7. Tôi tạm biệt tuổi học trò với những xúc cảm tuyệt vời nhất của mình, vui có, buồn có, luyến tiếc cũng có… Những cảm giác đó sẽ theo tôi mãi… không bao giờ quên.

8. Chúng ta chẳng phải suy nghĩ có nên chuồn tiết này không nữa. Bởi vì chúng ta chẳng còn tiết mà học. Mùa thu nay, cái phòng học mà các bạn luôn muốn trốn tiết ấy vẫn cứ đầy học sinh ngồi đó. Chỉ là những người ngồi đó sẽ chẳng còn là chúng ta…

9. Ba năm cấp ba thực ra là khoảng thời gian rất đơn giản, chính là nuôi mộng ước bước chân vào đại học. Rồi một ngày bất chợt ngoảnh đầu lại, thấy bản thân đã đi đến cuối con đường, lại chẳng hiểu sao có muôn vàn những nuối tiếc.

10. Ai trong chúng ta cũng đi qua một thời áo trắng! Đến khi bôn ba giữa cuộc đời muôn sự đa đoan mới biết những ngày ấy thuần thiết vô cùng.

11. Tuổi thanh xuân cũng như mây trời. Những ngày cuối cùng là những khoảng khắc không bao giờ quên. Chúng ta gần nhau hơn, biết quan tâm hơn.

12. Có một loại tốt đẹp mang tên Thanh Xuân, có một loại chia ly mang tên tốt nghiệp…. Hành trình chúng ta cùng nhau tại ngã rẽ kia phải tạm biệt rồi…Bảo Trọng.

13. Hôm nay là một ngày thật ý nghĩa, người bắt đầu cũng là người kết thúc, đi được một vòng tuổi trẻ qua bao nhiêu người rồi lại trở về vị trí bắt đầu, gặp người đầu tiên….

14. Năm tháng không quay trở lại… tôi xoè bàn tay đang nắm chặt cánh thư phượng vĩ, để gió cuốn đi những tháng năm đẹp nhất của tuổi thanh xuân bay đi mãi mãi.

15. Không có cuộc gặp nào tránh khỏi phút chia tay. Biết là thế nhưng vẫn thật không nỡ. Thời gian có thể lạnh lùng đến mức nào nữa. Cuối cùng cũng không phải sợ nơm nớp bị cô túm lên bảng, không còn sợ bị cô phát hiện lúc ngủ gật cũng không cần thót tim khi bị cô gọi lên trả bài. Đáng sợ nhất không phải là chia ly mà là sự nuối tiếc, cái gì đến rồi cũng sẽ đến chẳng tránh được. Thật không nỡ mà!

16. Người ta gọi, đó là tuổi học trò, là thanh xuân, là những gì trong trẻo và đẹp đẽ nhất của cuộc đời…

17. Đời người làm gì có ai đi qua 2 lần tuổi trẻ. Những năm tháng vừa lẫn tiếng cười vì biết thêm nhiều điều hay, vừa lẫn những giọt nước mắt của những lần vấp ngã và thất bại. Sau này, khi nghĩ lại sẽ chỉ còn là những kỉ niệm đẹp, đẹp đến không thể quên…

18. Cấp 3 là quãng thời gian khó quên nhất. Là bài Văn viết mãi không xong, là đề Toán khó đến phát khóc, là cậu bạn dễ thương lớp bên cạnh, là cuộc sống sinh hoạt với ba điểm thẳng hàng: Nhà, trường, chỗ học thêm. Đó là quãng thời gian buồn tẻ nhưng cũng phong phú nhất trong đời.

19. Quá khứ và hiện tại là chung một con đường… Nhưng phải bước qua quá khứ mới tới hiện tại và bước qua hiện tại lại chỉ còn quá khứ… Một vòng lẫn quẩn giữa kí ức và tạo kí ức. Con người cũng vậy, chỉ có một và duy nhất. Nên đôi lúc khi vô tình đánh mất, họ cứ loay hoay tìm kiếm mà không nhận ra rằng là không còn nữa. Vì con người là duy nhất… Tình cảnh cũng vậy… Giữ hiện tại hay tạo thêm kí ức quá khứ… đều do bản thân tạo nên… do bản thân lựa chọn… Không thể hối hận.

20. Những ngày ôn thi vất vả nay còn đâu. Thi xong rồi giờ muốn cầm cuốn tập lên cũng không biết mình nên học gì nữa. Thời gian qua nhanh không chừa một ai!

Status buồn dành riêng cho học sinh cuối cấp

Đánh giá bài viết